đại ca mau chạy chị dâu đến rồi
Chương 14: Chị Dâu rất dễ thương. Chương 15: mua điện thoại mới. Chương 16: sa thải hết tất cả đi. Chương 17: Chu đáo như thế cũng nên theo đuổi. Chương 18: bánh nhân cô thích nhất. Chương 19: tình địch xuất hiện rồi. Chương 20: Chia một nửa dễ thương của cô cho hắn
Sự việc cô gái Hải Như (SN 1999, Hà Nội) mất tích bí ẩn từ ngày 14/7 đến nay vẫn chưa tìm thấy tung tích khiến nhiều người không khỏi quan tâm. Mới đây, gia đình cô gái này đã xin check camera và phát hiện nhiều chi tiết bất thường tối hôm xảy ra vụ việc có liên quan đến người yêu cũ của Hải Như.
Sau khi sát hại chị dâu, làm bị thương cháu gái, Nguyễn Văn Dương mang theo hung khí đến cơ quan chức năng đầu thú. Ảnh minh hoạ. vụ án mạng nghiêm trọng khiến 1 người tử vong và 1 người khác bị thương. Theo thông tin ban đầu, vụ việc xảy ra vào khoảng 19h tối ngày 27/12.
Truyện thể loại Cổ Đại. Nàng Dâu Nuôi Muốn Đứt Tình Đoạn Nghĩa. Chapter 211 ngày trước; Chapter 206 ngày trước; Mau Xuyên Không Rửa Tội Cho Nhân Vật Phản Diện. Chapter 1411 ngày trước; Chapter 1403 ngày trước;
Học xong đại học, tôi có cơ hội ở lại thành phố nhưng tôi không muốn. Tôi trở về quê sinh sống và làm việc. Bố mẹ cũng ủng hộ và luôn nói với tôi rằng: "Con gái thì chỉ cần lấy chồng gần nhà chạy qua chạy lại là tốt rồi, cũng chẳng cần giỏi giang quá làm gì".
Site De Rencontre Catholique Gratuit Non Payant. "Chị... chị gái xinh đẹp, cho anh nhà chúng em mượn cái xe lăn nhé.""Ơ... ơ, này anh kia..."Người phụ nữ há hốc miệng trợn mắt với tay gọi, nhưng chàng trai đã đẩy chiếc xe lăn chạy đi mất, gương mặt người phụ nữ vô cùng hoang mới đỡ ba đứng dậy đi vài vòng cho khỏi mỏi lưng trong lúc chờ kết quả của bác sĩ, tự dưng từ đâu cậu ta chạy tới lấy mất chiếc xe?Người phụ nữ ngây ngốc quay sang nhìn ba, vẻ mặt ông cũng không khác gì cô. Ông chậc chậc lưỡi nói. "Thanh niên trai tráng bây giờ sao lại muốn ngồi xe lăn rồi?"Người phụ nữ lắc đầu tỏ ý không biết, xong liền dìu ông lại hàng ghế ngồi hì hà hì hục đẩy nhanh chiếc xe chạy về phía Trình Sâm đang lấp ló trốn Chỉ Nhiễm."Đại Ca mau ngồi lên."Trình Sâm nghe xong cũng leo lên ngồi, thôi thì đành tùy cơ ứng biến. Đỡ hơn là bị cô phát hiện. Xong xuôi Phong liền chậm rãi đẩy hắn đi về hướng phòng bệnh. "Nhiễm Nhiễm!"Trình Sâm mỉm cười nhẹ giọng gọi, nét mặt hết sức bình tĩnh như thể không có chuyện gì, cô nghe tiếng thì liếc mắt nhìn, trông thấy hắn Chỉ Nhiễm bặm môi bước em của hắn lập tức nở nụ cười chào cô."Tôi mang đồ ăn tới đang để ở trong phòng."Gương mặt Chỉ Nhiễm không cười chất giọng nhẹ nhàng vang lên, đôi mắt có chút lạnh nhạt nghiêm nghị. Tự dưng khi hắn nhìn vào lại chột dạ lòng không yên. Trình Sâm liếm môi một hồi liền nói lời cảm ơn."Nếu... chân chú đã không sao, thì từ ngày mai tôi sẽ không đến nữa."Chỉ Nhiễm bình thản nói tiếp, ánh mắt ngay lập tức dời xuống chân hắn không còn băng bó, Trình Sâm và bọn đàn em toàn thân cứng nhắc ૮ɦếƭ lặng."Nhiễm... Nhiễm.""Chú không cần phải đóng giả ngồi xe lăn, vừa nãy tôi đã nghe y tá nói rồi! Chân chú không bị sao cả."Trình Sâm tái mặt, biết không thể giấu giếm liền đứng bật dậy nắm chặt tay cô, lắp bắp giải thích, bộ dạng thành khẩn. "Tôi... Tôi không có ý muốn gạt em. Nhiễm, em đứng giận tôi.""Tôi không giận chú."Vừa nói Chỉ Nhiễm vừa gạt tay hắn ra. Khi sáng cô có nhận được tin nhắn của hắn, nhưng vì lo lắng nên cô đã đến. Lúc vào phòng thì chẳng thấy ai, Chỉ Nhiễm ra ngoài muốn hỏi y tá lại vô tình nghe hai ba chị y tá đang trò chuyện nhỏ. Bệnh nhân phòng 301 không bị thương nặng nhưng lại bỏ số tiền lớn để được nằm viện một thực, lúc biết chuyện Chỉ Nhiễm rất giận vì hắn dám lừa gạt cô, nhưng khi ngồi ngẫm nghĩ kỹ lại thầm cám ơn trời, lỡ mà sau này chân hắn khó đi lại bình thường, chắc chắn cô thấy tội lỗi áy náy lắm, giờ không sao thì may rồi."Không còn gì vậy tôi về trước..."Dứt lời, Chỉ Nhiễm rảo bước ra khỏi bệnh viện, Trình Sâm muốn chạy theo nhưng thấy nét mặt cương quyết của cô lại chẳng dám. Hắn chỉ biết đứng đờ nhìn cô đi khuất."Đại Ca... Con gái nói có là không, nói không là có, chị Nhiễm Nhiêm tuy ngoài miệng nói không giận, cơ mà trong lòng lại hận anh thấu xương."Tên đàn em sờ cằm đăm chiêu lên tiếng. Trình Sâm cau mày đen mặt tiệt! Lửa chưa đủ cháy to ư? Còn tạt dầu vào?*** Sau này hôm đó, đúng thật Chỉ Nhiễm chả còn đoái hoài gì tới hắn. Trình Sâm gọi điện hay gửi tin nhắn cô cũng không trả lui tới sạp hoa quả của bố cô cũng chẳng thấy Chỉ Nhiễm, phải đợi đến lúc tối cô mới ra phụ giúp ông dọn dẹp, hắn chả dám xuất hiện, thành thử chỉ đứng từ xa trạng cứ kéo dài suốt một tuần khiến hắn vô cùng khó chịu. Hắn rất rất nhớ cô, rất muốn nhìn thấy nụ cười của cô."Đại Ca! Đại Ca. Em đã nghe ngóng được tình hình của chị Nhiễm."Trình Sâm sáng mắt, ngồi bật dậy khỏi ghế sô pha. Sau khi nghe đàn em báo cáo xong, Trình Sâm liền chạy tới chỗ Chỉ Nhiễm làm việc giao đồ là bố Chỉ Nhiễm dự định chuyển sang nhà mới rộng rãi hơn một tẹo, để con gái thoải mái, tiện việc đi thư viện, và đi Nhiễm không muốn bố vất vả một mình, nên ngoài giờ ôn bài cô sẽ ra ngoài đi làm kiếm thêm...."Đại... Đại Ca, anh đi đâu vậy ạ?""Đi xin việc làm." "Ả? Chị Nhiễm đang cần tiền anh trực tiếp đưa là được mà."Trình Sâm nhếch mép, trường hợp đó áp dụng với người khác thì được, nhưng Chỉ Nhiễm nhà hắn hoàn toàn vô tác không muốn cứ tiếp tục khiến hình ảnh đi xuống trong mặt trước cửa hàng, vẫn còn treo bảng tuyển dụng. Trình Sâm từ từ tiến vào."Ông chủ! Tôi muốn xin việc làm."Chủ quán mập mạp ngoáy đầu nhìn, tỉ mỉ quan sát người đang ở trước mặt, thầm đánh giá, bộ dạng cao ráo, loại trang phục khoác trên người đoán chừng không rẻ. Cánh tay phải còn có vài hình xăm, khiến ông chủ khựng lại lưỡng lự khó xử."Quán chúng tôi...""Tôi làm việc vô cùng chăm chỉ, hơn nữa lại rất đẹp trai thì hoàn toàn thích hợp..."
"Cậu... Cậu Trình! Hôm nay hình như chưa đến ngày thu tiền...""Tôi không đến thu tiền, tôi thu người.""Hả? Thu... thu người?""Con gái ông hôm nay là tròn mười tám tuổi rồi nhỉ?"Người đàn ông nghe xong gương mặt càng tối đi, mồ hôi rịn ra một mảng, ông nhìn chàng trai trước mắt, dáng vẻ ông vô cùng lo lắng, bàn tay bất giác run run. Chàng trai này chính xác là một gã xã hội đen, giang hồ bậm trợn. Vùng này cậu ta chuyên đi khắp nơi thu tiền bảo kê, ngay cả cái cửa hàng nhỏ xíu bằng lỗ mũi bán hoa quả của ông mà cậu ta cũng không ở đây nếu không ngoan ngoãn đóng tiền cho bọn chúng thì chắc chắn khó mà buôn bán làm ăn, đàn em của cậu ta sẽ tới gây ông mất rất sớm, ông bôn ba khắp nơi mưu sinh để nuôi con gái, vài năm trở lại đây thì ông đưa con gái Chỉ Nhiễm chuyển đến vùng này định cư, mở một sạp hàng bán hoa quả rồi gặp cậu ta Trình Sâm đại như cái nhìn của ông, cậu ta không đứng đắn, đàng hoàng, thật sự rất hung hãn. Chắc chắn ông không bao giờ giao con gái rượu duy nhất cho một người như vậy."Cậu... cậu Trình, Nhiễm Nhiễm nhà tôi..." "Tôi đến hỏi cưới, gả con gái ông cho tôi."Trình Sâm nghiêm nghị kiên nhẫn ngỏ lời giọng điệu có chút khô khan cứng sợ sệt nhìn Trình Sâm! Cưới? Cậu ta muốn lấy con gái ông ư? Tuyệt đối không thể, con bé vốn dĩ thuần khiết, nếu rơi vào tay cậu ta sẽ...Trông thấy ông không lên tiếng, bọn đàn em ở phía nhau nhướng mày nóng tính quát."Ông già, ông không gả chị Nhiễm cho đại ca bọn tôi, ông xác định không còn thấy mặt trời đi.""Láo, dám ăn nói với bố vợ tao thế hả? Thu mã tấu vào."Trình Sâm nhíu mày, quay đầu liếc mắt nghiến răng nhắc nhở. Bọn đàn em biết điều vội vàng thu mã tấu, những âm thanh phát ra làm người ta kђเếק đảm nổi da gà."Bố vợ à, tôi rất có thành ý, tôi rất nghiêm túc.""Thúc Thúc, đại ca bọn tôi rất thích chị Nhiễm, vì chị Nhiễm mà ăn chay nhiều năm rồi."Một tên khác có khuôn mặt dữ dằn hô to. Ông nghe xong càng trở nên mơ hồ, mấy cái người này hôm nay làm sao thế? Trong lúc ông đang lúng túng khó xử thì đột nhiên con gái Chỉ Nhiễm mang cơm trưa đến, thấy trước cửa bố bị vây kín cô vội vã chạy đến chen vào."Bố... bố không sao chứ?""Nhiễm Nhiễm..." ông lo lắng kéo tay con gái."Mấy người lại đến ức ђเếק bố tôi?" Chỉ Nhiễm hung dữ hét thẳng vào mặt Trình vậy! Trên đời này chỉ có một mình cô bé Chỉ Nhiễm là dám làm điều đó."Tôi... không có, Nhiễm Nhiễm, tôi là muốn nói chuyện.""Nói chuyện? Chú khiến bố tôi sợ hãi đổ mồ hôi mà nói chuyện cái gì chứ?""Tôi không có thật mà..."Bọn đàn em phía sau nuốt nước bọt, âm thầm đứng sang một góc, không dám lên tiếng khi thấy Chỉ Nhiễm xuất hiện. Mẹ kiếp, đại ca đã khúm núm thế kia thì bọn họ sao dám xí xớn to gan chen vào chất vấn chị dâu?"Chú mau ra khỏi đây." "Tôi không đi, tôi chưa có được câu trả lời từ bố em.""???""Bố vợ, hãy gả Nhiễm Nhiễm cho tôi.""..." Chỉ Nhiễm há hốc miệng ngơ ngác nhìn bố rồi nhìn sang hắn."Cậu Trình...""Không, tôi không bao giờ lấy chú, chú mau cút ra khỏi đây."Chỉ Nhiễm không đợi bố nói xong đã giận dữ cắt đứt, quát vào mặt hắn. Trình Sâm mặt mũi tối sầm."Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng ૮ɦếƭ hết cả rồi.""Nòng nọc là con gì?"
"Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng chết hết cả rồi." "Nòng nọc là con gì?" Ách! Câu hỏi từ miệng Chỉ Nhiễm thốt ra làm mọi người có mặt gần như bất động. Trình Sâm nhíu mày, câm nín. Không thể trách! Không thể trách, Nhiễm Nhiễm nhà hắn mới mười tám, ngây thơ là điều hiển nhiên. Chỉ Nhiễm thấy mọi người ngây dại im lặng thì nhìn sang bố. Ông ngay tức khắc tìm ra câu trả lời thích hợp. Ông không muốn con gái Chỉ Nhiễm bị vấy bẩn bởi mấy thứ không sạch sẽ như thế này. Con bé còn tuổi ăn tuổi học. "Nhiễm Nhiễm, những con ếch khi sinh sản sau các quá trình sẽ thành nòng nọc..." Chỉ Nhiễm lúc này mới nhớ ra. Đều tại ông chú Trình Sâm khiến cô tức giận nóng nảy mà quên mất. Nhưng mấy con nòng nọc đó thì liên quan gì đến cô? Cô không thích ăn thịt ếch. Trình Sâm cùng bọn đàn em bái phục vì câu trả lời của ông. "Chú muốn nòng nọc thì ra ruộng mà lấy, ở đây không có, giờ mau rời khỏi cửa hàng của bố tôi nhanh!" "Tôi không đi, em phải gả cho tôi." "Tôi không thích chú, cũng không lấy chú nên đừng có mơ." Chỉ Nhiễm chống nạnh hung dữ gắt gỏng quát, cô cực kỳ ghét những người này, vì từ khi bố và cô chuyển tới đây sống bọn chúng lúc nào cũng đến lấy tiền, hù dọa bố cô, không chỉ thu tiền sạp hoa quả bé tí này, còn những cửa hàng và nhiều nơi khác, nên đối với Chỉ Nhiễm Trình Sâm là người xấu. Trình Sâm mặt mũi đen hơn đít nồi, nhưng nào dám giở giọng côn đồ ra với cô? Cái năm Chỉ Nhiễm đến đây sống vô tình lại lọt vào mắt hắn, khi đó cô mới mười ba tuổi, nhỏ hơn hắn rất rất nhiều. Hắn vì muốn nhìn thấy cô mà hằng ngày cứ lượn lờ chạy vào sạp hàng của bố cô đòi thu tiền bảo kê. Hắn nhớ rất rõ Chỉ Nhiễm rất ghét hắn, còn bé nhưng đã ra dáng bảo vệ bố. Mỗi khi thấy hắn cùng bọn đàn em lui tới là cô lại trừng mắt hầm hực. Kỳ thực, Trình Sâm cực mê tính cách đó của cô. Ương ngạnh, đáng yêu! Mà xưa nay Trình Sâm hắn không bao giờ thu tiền của những cửa hàng bé tí làm ăn khó khăn như vậy. Hắn tuy giang hồ nhưng rất có đạo đức, chỉ vì muốn để lại ấn tượng hắn buộc phải phá lệ. Trình Sâm trong lòng đang buồn bực khó chịu, cơ mà chất giọng thốt ra rất nhẹ, nhưng nghe kỹ ngữ khí như lời cảnh báo. "Nhiễm Nhiễm! Em không lấy tôi thì cũng đừng mong lấy được kẻ khác." "Chú..." "Em quen thằng nào ông đây chơi chết thằng đó."
"Cậu... Cậu Trình! Hôm nay hình như chưa đến ngày thu tiền..." "Tôi không đến thu tiền, tôi thu người." "Hả? Thu... thu người?" "Con gái ông hôm nay là tròn mười tám tuổi rồi nhỉ?" Người đàn ông nghe xong gương mặt càng tối đi, mồ hôi rịn ra một mảng, ông nhìn chàng trai trước mắt, dáng vẻ ông vô cùng lo lắng, bàn tay bất giác run run. Chàng trai này chính xác là một gã xã hội đen, giang hồ bậm trợn. Vùng này cậu ta chuyên đi khắp nơi thu tiền bảo kê, ngay cả cái cửa hàng nhỏ xíu bằng lỗ mũi bán hoa quả của ông mà cậu ta cũng không tha. Sống ở đây nếu không ngoan ngoãn đóng tiền cho bọn chúng thì chắc chắn khó mà buôn bán làm ăn, đàn em của cậu ta sẽ tới gây sự. Vợ ông mất rất sớm, ông bôn ba khắp nơi mưu sinh để nuôi con gái, vài năm trở lại đây thì ông đưa con gái Chỉ Nhiễm chuyển đến vùng này định cư, mở một sạp hàng bán hoa quả rồi gặp cậu ta Trình Sâm đại ca. Theo như cái nhìn của ông, cậu ta không đứng đắn, đàng hoàng, thật sự rất hung hãn. Chắc chắn ông không bao giờ giao con gái rượu duy nhất cho một người như vậy. "Cậu... cậu Trình, Nhiễm Nhiễm nhà tôi..." "Tôi đến hỏi cưới, gả con gái ông cho tôi." Trình Sâm nghiêm nghị kiên nhẫn ngỏ lời giọng điệu có chút khô khan cứng nhắc. Ông sợ sệt nhìn Trình Sâm! Cưới? Cậu ta muốn lấy con gái ông ư? Tuyệt đối không thể, con bé vốn dĩ thuần khiết, nếu rơi vào tay cậu ta sẽ... Trông thấy ông không lên tiếng, bọn đàn em ở phía nhau nhướng mày nóng tính quát. "Ông già, ông không gả chị Nhiễm cho đại ca bọn tôi, ông xác định không còn thấy mặt trời đi." "Láo, dám ăn nói với bố vợ tao thế hả? Thu mã tấu vào." Trình Sâm nhíu mày, quay đầu liếc mắt nghiến răng nhắc nhở. Bọn đàn em biết điều vội vàng thu mã tấu, những âm thanh phát ra làm người ta khiếp đảm nổi da gà. "Bố vợ à, tôi rất có thành ý, tôi rất nghiêm túc." "Thúc Thúc, đại ca bọn tôi rất thích chị Nhiễm, vì chị Nhiễm mà ăn chay nhiều năm rồi." Một tên khác có khuôn mặt dữ dằn hô to. Ông nghe xong càng trở nên mơ hồ, mấy cái người này hôm nay làm sao thế? Trong lúc ông đang lúng túng khó xử thì đột nhiên con gái Chỉ Nhiễm mang cơm trưa đến, thấy trước cửa bố bị vây kín cô vội vã chạy đến chen vào. "Bố... bố không sao chứ?" "Nhiễm Nhiễm..." ông lo lắng kéo tay con gái. "Mấy người lại đến ức hiếp bố tôi?" Chỉ Nhiễm hung dữ hét thẳng vào mặt Trình Sâm. Đúng vậy! Trên đời này chỉ có một mình cô bé Chỉ Nhiễm là dám làm điều đó. "Tôi... không có, Nhiễm Nhiễm, tôi là muốn nói chuyện." "Nói chuyện? Chú khiến bố tôi sợ hãi đổ mồ hôi mà nói chuyện cái gì chứ?" "Tôi không có thật mà..." Bọn đàn em phía sau nuốt nước bọt, âm thầm đứng sang một góc, không dám lên tiếng khi thấy Chỉ Nhiễm xuất hiện. Mẹ kiếp, đại ca đã khúm núm thế kia thì bọn họ sao dám xí xớn to gan chen vào chất vấn chị dâu? "Chú mau ra khỏi đây." "Tôi không đi, tôi chưa có được câu trả lời từ bố em." "???" "Bố vợ, hãy gả Nhiễm Nhiễm cho tôi." "..." Chỉ Nhiễm há hốc miệng ngơ ngác nhìn bố rồi nhìn sang hắn. "Cậu Trình..." "Không, tôi không bao giờ lấy chú, chú mau cút ra khỏi đây." Chỉ Nhiễm không đợi bố nói xong đã giận dữ cắt đứt, quát vào mặt hắn. Trình Sâm mặt mũi tối sầm. "Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng chết hết cả rồi." "Nòng nọc là con gì?"
Bị lừa thế thân cho em họ, phải gả cho 1 "lão già", cô đâu ngờ "lão già" chồng mình là Tổng tài trẻ tuổi của tập đoàn Đế quốc!Bạn đang xem Đại ca mau chạy chị dâu đến rồiĐang yên ổn làm đầu bếp, ngủ 1 giấc dậy bỗng thấy mình có 2 con và 1 ông chồng Ảnh đế, chuyện gì đây?editor shpdarn Ngày hai mươi sáu, trong con ngõ hẹp ở hướng Đông một khu phố nhỏ, ngõ này vốn chỉ những hộ dân đã sống lâu ở đây mới biết đến. Ngày thường cũng chẳng ai qua lại, là một ngõ tắt dơ dáy bẩn thỉu. Chu Tư Đồng đeo cặp sách, hoảng loạn vì bị mấy tên côn đồ chặn lại ở góc tường trong con ngõ. Cầm đầu là một tên xăm trổ đầy mình, trong tay cầm một con dao gọt hoa quả, đang tung lên tung xuống, nhìn Chu Tư Đồng cười dâm đãng "Cô bé, dáng vẻ không tồi đấy, hay là theo anh đi, sau này anh cho em ăn sung mặc sướng, em muốn gì cũng được." Hắn nói xong, mấy tên đàn em đầu tóc nhuộm năm màu đang đứng cạnh cũng hùa theo cười ầm lên. "Đúng vậy, theo đại ca của bọn anh, sau này em chính là chị dâu rồi. Cầm đầu một đám, ai dám trêu chọc em?" Giữa tiếng cười ầm ĩ của bọn chúng, Chu Tư Đồng ôm chặt hai cánh tay, biểu tình bình tĩnh nhìn trái nhìn phải, tìm kiếm xem có đồ vật gì thuận tay không. Sau đó, cô phát hiện ra có một chai rượu nằm ở chân tường cách đó không xa, ngoại trừ cái đó thì chẳng còn vật gì khác nữa. Trong lòng nháy mắt đã nắm chắc phần nào, nhưng trước mắt cô vẫn giả vờ tỏ ra sợ sệt, nhút nhát không dám ngẩng đầu, càng không dám nói lời nào. Thấy Chu Tư Đồng không hé răng, tên xăm trổ lại tiến lên phía trước gần cô một chút, ngón tay thô ráp mang theo mùi khói thuốc cộng thêm mùi dầu mỡ, vô cùng thô lỗ sờ lên mặt cô. Sau đó hắn thấy cô gái nhỏ sợ hãi tránh né mặt khỏi tay hắn, bước chân cô lảo đảo dịch sang bên cạnh hai bước. Ba tên côn đồ đứng đằng sau thấy thế, vội vàng ồn ào. "Âyy, thật ngây thơ." "Đừng nói vẫn còn là xử nữ nhé, chậc chậc." "Ai, lão đại, đợi lát nữa anh chơi xong rồi, có thể cho bọn em cũng được sảng khoái chút không?" Tên cầm đầu nghe vậy, quay người lại, bàn tay dùng sức đập vào gáy tên vừa nói một cái, mắng "Cô gái của tao mày cũng dám mơ tưởng, mày ăn gan hùm mật gấu rồi à?" Tên kia bị đánh một cái liền lảo đảo, vội vàng cười cười đáp lời "Em nào dám đâu đại ca. Em chẳng phải chỉ đùa với anh chút thôi không phải sao?" Tên cầm đầu vừa lòng, xoay người lại nhìn Chu Tư Đồng, trong giọng nói nhiều thêm vài phần không kiên nhẫn "Rốt cuộc là chịu hay không chịu? Nói một lời rõ ràng đi. Bất quá, hôm nay nếu em ngoan ngoãn làm anh đây hài lòng, đồng ý làm người của anh, vậy em chắn chắn sẽ được lợi. Nhưng nếu câu trả lời không khiến anh hài lòng, vậy mấy người anh em ở đây em cũng thấy rồi, vẫn đang đứng xếp hàng đấy." Hắn dâm đãng cười cợt, chỉ chỉ mấy tên đàn em phía sau. Cô gái nhỏ trước mắt nghe vậy bị doạ sợ giật nảy mình một cái, cẳng chân mềm nhũn như sợi mì ngâm nước, cả người dựa vào vách tường trượt xuống. "Cô bé này thật nhát gan, chưa gì đã thế này là sao? " Một tên côn đồ chỉ vào Chu Tư Đồng cười nói. Một tên khác miệng chậc chậc hai tiếng, cũng cười nói "Mày đừng vội nói, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sợ đến trắng bệch này đi, thật đúng là con mẹ nó câu dẫn người khác." "Xem ra, lão đại chúng ta đúng là tốt số, vừa được tiền vừa có người đẹp, mấy chuyện tốt như vậy đều đến trên người đại ca chúng ta......" ..... Ba tên kia càng nói càng quá lời, tên xăm trổ trước còn cười, nhưng nghe được câu cuối cùng kia, hắn nhíu mày, xoay người quát lớn nói "Con mẹ nó chúng mày nói nhiều quá đấy, còn tiếp tục nói lung tung bậy bạ nữa, tao cắt đầu lười chúng mày! " Mà đúng lúc đó, cô gái vừa mới nãy còn ngồi dưới đất, cả người mềm nhũn như vũng bùn đã nhanh tay vơ lấy chai rượu nằm trên mặt đất gần đó, dùng sức đập lên bức tường bên cạnh. Theo sau đó chỉ nghe được âm thanh loảng xoảng, chai rượu bị đập vỡ loang lổ những mảnh thuỷ tinh sắc nhọn. Chu Tư Đồng đột nhiên đứng bật dậy, giống như con báo núp trong bụi cỏ từ lâu bỗng lao lên vồ lấy con mồi trong tầm ngắm của nó, cầm chai rượu vỡ trong tay, gắt gao đè vào động mạch trên cổ của tên xăm trổ, lạnh giọng hỏi "Là ai đưa tiền cho các người tới đây?" Bốn tên côn đồ bị một màn này doạ sợ đến ngây người. Bọn chúng trước giờ đều nghĩ chẳng qua chỉ là đứa con gái yếu ớt nhu nhược mà thôi, không nghĩ tới cô lại có thể hành động liền mạch dứt khoát không chút dây dưa như vậy, nhanh mà chuẩn, tàn nhẫn mà cay độc, trước khi bọn chúng kịp có phản ứng đã khống chế được tên cầm đầu. Đổi lại là bọn chúng, cũng chưa chắc có được bản lĩnh như vậy. Ba tên côn đồ kia chỉ là mấy tên nhãi mới bước chân vào nghề, vừa thấy thế đã bị doạ sợ đến môi lập bập run rẩy. Tên cầm đầu là kẻ từng trải, hắn đột nhiên cười nhạo một tiếng "Xem chúng mày kìa, con bà nó, mới có chuyện nhỏ thế này mà đã doạ chúng mày sợ tới mức......" Vừa nói hắn vừa xoay người tránh đi chai thuỷ tinh trên cổ. Nhưng Chu Tư Đồng càng nhanh tay hơn. Trên tay cô dùng một chút lực, mảnh thuỷ tinh sắc nhọn cứa vào cổ hắn, dòng máu đỏ tươi chảy thẳng xuống miệng thuỷ tinh xanh. "Mày mà động đậy, tao sẽ cắt động mạch của mày." Cô vừa uy hiếp hắn, tay dường như tăng thêm chút lực, mảnh thuỷ tinh sắc nhọn lại cứa vào thịt thêm một chút. Tên xăm trổ bây giờ mới biết sợ. Chân hắn nhũn ra, nói chuyện lắp bắp "Bà cô của tôi. Chúng ta có chuyện gì từ từ nói, đừng động tay động chân." Chu Tư Đồng không để ý mấy lời vô nghĩa của hắn, ngược lại ánh mắt sắc bén nhìn về phía ba tên đàn em, lại hỏi một lần "Rốt cuộc là ai cho chúng mày tiền, kêu chúng mày tới đây?" Ba tên này kinh nghiệm rõ ràng không bằng tên xăm trổ, hỏi bọn chúng thì càng dễ biết được hơn. Ba tên đàn em liếc nhau, lại lén nhìn tên xăm trổ, một tên run run rẩy rẩy nói "Là, là, bọn tôi cũng không biết cô ta là ai. Chính là một cô gái dáng vẻ khá xinh đẹp, so với cô chắc cũng không khác biệt lắm, cô ta cho lão đại bọn tôi một số tiền lớn, để lão đại bọn tôi tới đây đợi cô, nói, nói, để bọn tôi hù doạ cô." Chu Tư Đồng nhìn vào mắt hắn, suy xét trong lòng một chút, biết người này nói hẳn là nói thật. Vì vậy cô ngẩng đầu, nói với mấy tên đàn em kia "Chúng mày ngay lập cút ngay cho tao, lăn được càng xa càng tốt." Nếu là cả bốn tên cùng lên thì cô không nắm chắc được phần thắng, nhưng nếu chỉ còn một mình tên xăm trổ thì cô vẫn có thể đối phó. Ba tên đàn em vừa nghe cô nói lời này, như được đại xá, xoay người liền co giò chạy. "Ai, bọn nhãi ranh chúng mày, liền mẹ nó quẳng tao lại như vậy hả?" Tên xăm trổ hô với theo ba tên đàn em kia, nhưng ba tên không tên nào quay đầu lại cứu hắn. Bên tai lại nghe được một tiếng cười lạnh, hắn ta sợ tới mức cả người run run, suýt chút nữa là tiểu ra quần. "Mới có chút can đảm này mà đã dám ra ngoài gây chuyện?" Tên xăm trổ vừa nói vừa nức nở "Bà cô, ta sai rồi. Ta cũng không dám nữa, về sau thấy cô ta rẽ đi đường khác, vậy được không?" Chu Tư Đồng không để ý đến hắn, chỉ khẽ di chuyển chai rượu trong tay, thuỷ tinh lạnh lẽo sắc nhọn hướng lên trên, cuối cùng dừng lại bên tai hắn. "Trước kia tao nghe người ta nói, một người bị cắt mất lỗ tai, trong một tiếng nếu kịp thời được đưa đến bệnh viện thì còn có thể cứu chữa, nhưng nếu chậm hơn, đến mạng cũng không còn. Cũng không biết có phải thật không, nên hôm nay muốn thử một lần xem sao." Ngữ khí bình đạm lạnh lùng, lại mang theo vài phần tuỳ hứng, tựa như chỉ đang bàn luận với hắn chuyện lát nữa sẽ đi đâu ăn bữa cơm. Tên xăm trổ nghe xong, chỉ cảm thấy đũng quần nóng lên, theo đó tiếng nước tí tách theo ống quần nhỏ giọt xuống, hẻm nhỏ ngay lập tức tràn đầy mùi nước tiểu. Chu Tư Đồng có chút ghê tởm lùi lại hai bước. Tên xăm trổ trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thấy cơ hội đã tới, liền nhanh chân chạy trốn. Nhưng ngay sau đó hắn cảm thấy một cơn đau nhói lên từ bả vai, hắn không khỏi kêu lên đau đớn, ngã trên mặt đất. Chu Tư Đồng lúc này phủi phủi hai bàn tay, nhìn chai rượu vỡ đang cắm thẳng trên vai tên xăm trổ, cô cười nói "Dạy cho mày một bài học, xem mày sau này còn dám tuỳ tiện chặn đường con gái nhà người ta không." Dứt lời, lại một chân tàn nhẫn đá vào bụng của hắn, tên xăm trổ ôm bụng không ngừng kêu rên, cảm thấy lục phủ ngũ tạng bên trong đều nhộn thêm Nguyên Tố Có Tính Kim Loại Yếu Nhất, Nguyên Tố Nào Có Tính Kim Loại Yếu Nhất Ngay sau đó Chu Tư Đồng cúi xuống, nhìn hắn cong mắt cười "Mau đi bệnh viện đi, đừng để mất máu quá nhiều rồi chết ở đây. Hiện tại tao không muốn phải mang theo cái tội danh giết người đâu." Dứt lời, cô nhấc chân bước vòng qua hắn, nhìn phía lối ra của con ngõ rồi đi thẳng.
đại ca mau chạy chị dâu đến rồi